Thứ Hai, 5 tháng 7, 2021

CÂM VỀ PHẦN HỒN (Thứ Ba tuần 14 thường niên)

 



Hồi còn làm linh mục, thánh Phanxicô Salêsiô cho một người xưng tội. Người này xưng rất thành thật, khiêm nhượng và hết lòng ăn năn. Thánh nhân cảm động lắm. Sau khi xưng tội xong, người ấy hỏi :
- Bây giờ cha biết tất cả những sự xấu xa của con rồi. Cha nghĩ thế nào về con ?
- Bây giờ cha nhìn con như một đấng thánh.
- Chắc cha phải nói ngược lại mới được.
- Không. Cha nói theo lương tâm của cha. Con bây giờ hoàn toàn khác trước rồi.
- Nhưng tội lỗi con đã phạm thì luôn luôn ở với con mà.
- Không phải thế đâu con ạ. Khi bà Mađalêna đã ăn năn trở lại, Chúa xem bà như một đấng thánh. Chỉ có bọn Pharisêu giả hình cứ coi bà là kẻ tội lỗi.
- Nhưng đối với cha, con muốn biết cha nghĩ thế nào về quá khứ của con ?
- Cha không nghĩ thế nào cả. Điều gì không có trước mặt Chúa thì cha không nghĩ đến. Cha chỉ biết ngợi khen Chúa và vui mừng vì con đã trở lại với Chúa. Cha muốn cùng các thánh trên trời vui mừng với con.
Nói xong, thánh nhân khóc. Người kia bỡ ngỡ hỏi :
- Cha khóc à? Chắc cha khóc vì thấy con phạm nhiều tội quá.
- Cha khóc vì thấy con đã sống lại với Chúa.
Thánh nhân biết rõ phép Giải tội không phải là che dấu tội ta đã phạm, nhưng là rửa sạch hết mọi tội ta đã khiêm nhường xưng ra.
Nguồn: tinmung.net
Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu đã chữa lành một người bị quỷ câm ám. Khi đã được thoát khỏi quỷ câm, người đó liền nói được.
Nhưng qua câu chuyện trên, phạm nhân đã bị câm theo dạng tự ý muốn: thuộc vào những người mê tiền tài, danh vọng, dâm dục… nên mọi hành vi, cử chỉ đều hướng chiều về nó, khiến người đó bị câm không nói được về Chúa cho anh chị em mình. Nhưng qua vị linh mục là thánh Phanxico Salesio, phạm nhân đã dược chữa lành bệnh câm của mình, đã xưng hết mọi tội lỗi xấu xa mình đã phạm.
Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con đừng vì miếng cơm manh áo mà chà đạp anh chị em mình xuống để vươn lên trong sự bất chính. Xin giúp sức cho chúng con, để chúng con không bị câm về phần hồn. Xin cho chúng con can đảm nói và làm chứng về Chúa cho anh chị em. Để từ đó chúng con có thể cộng tác với những thợ gặt mà Chúa đã tuyển chọn, làm rạng danh Chúa trong hoàn cảnh sống hiện nay.


Phúc Âm: Mt 9, 32-38

“Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt thì ít”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, người ta đem đến Chúa Giêsu một người câm bị quỷ ám. Khi đã trừ quỷ, thì người câm nói được, đám đông dân chúng kinh ngạc và nói rằng: “Chưa bao giờ thấy xảy ra như vậy trong dân Israel”. Nhưng các người biệt phái nói rằng: “Ông ta đã nhờ tướng quỷ mà trừ quỷ”.

Và Chúa Giêsu đi rảo khắp các thành phố làng mạc, dạy dỗ trong các hội đường, rao giảng Tin Mừng Nước Trời, và chữa lành mọi bệnh hoạn tật nguyền. Thấy đoàn lũ dân chúng, Người động lòng xót thương họ, vì họ tất tưởi bơ vơ như những con chiên không có người chăn. Người liền bảo môn đệ rằng: “Lúa chín đầy đồng, mà thợ gặt thì ít. Các con hãy xin chủ ruộng sai thợ đi gặt lúa”.

Chủ Nhật, 4 tháng 7, 2021

TIN VÀ CHẠM LÀ ĐƯỢC (Thứ Hai tuần 14 Thường niên)

 

Chị ngồi trên nóc nhà, chờ chồng đã mấy giờ đồng hồ, mà chẳng thấy anh đâu. Trời thì ngày một tối dần. Bốn bề chỉ có tiếng nước vỗ vào tường nhà, xác chó mèo, lợn gà luẩn quẩn dạt vào, trôi ra. Dưới chỗ chị ngồi, trong căn gác xép hai đứa con chị đang ôm hai con chó và một con mèo nằm cuộn tròn, phía sát tường hai con heo đói quá gào thảm thiết không lúc nào ngơi. Lũ về bất ngờ quá.

Cách đây 3 hôm, buổi chiều nghe tin nước sông lên cao anh đã khuân sẵn thùng mì tôm, vài bình nước, đèn dầu lên gác xép để chuẩn bị tránh lụt, nhưng không quên dọn một chỗ cao và sạch sẽ nhất để bàn thờ: Tượng Chịu Nạn, Đức Mẹ Maria và Thánh cả Giuse. Mưa và gió cứ lớn dần, với niềm tin vào Chúa, anh chị ôm con nhỏ đọc kinh xin được sự bình an trong lúc này.
Nào ngờ mới nửa đêm nghe chó sủa inh ỏi, bọn heo kêu như cháy nhà, anh chị chạy ra thì nước đã ngập vào tới sân. Vợ chồng nháo nhào chạy ra chuồng vác heo vào, đánh thức các con dậy rồi cả nhà hối hả mang đồ cất lên gác. Nước dâng lên ào ạt, trời mưa như trút nước, chả mấy chốc mà đã mấp mé sàn gác. Vừa thu dọn anh chị cùng nhắc nhau thầm đọc kinh và cầu nguyện: Mình cứ tin tưởng vào sự quan phòng của Chúa qua sự trao ban của Mẹ Maria.
Đã 3 ngày cả nhà sống bằng mì tôm ngâm nước. Người lớn thì cố gắng kiểu nào cũng qua, chỉ thương bọn trẻ con đứt ruột. Trong nhà sặc sụa đủ thứ mùi người và vật thải ra, thở không cũng đủ mệt. Anh dỡ một phần mái ngói trèo lên và nói với vợ:
- Em và các con ở nhà, anh mới nhận được tin nhắn có đoàn cứu trợ về mang nhiều đồ ăn lắm, xóm nhà mình ở trong sâu, họ không vào tới được, để anh bơi ra mang về.
Chị ngồi co ro trong màn đêm tối om, lạnh lẽo, càng lúc lòng càng như lửa đốt vì lo cho anh. Nước chảy xiết thế này bơi trong đêm tối nguy hiểm lắm. Điện thoại chị hết pin rồi không biết gọi cho ai mà cầu cứu. Nước mắt chị cứ lặng lẽ từng giọt chảy ra ướt nhòe cả mặt. Anh có bị làm sao thì chị và các con sẽ ra sao?
Đang chìm đắm trong những dòng suy nghĩ thì chị thấy phía xa xa có ánh đèn pin rồi có người chèo xuồng đi tới. Chị mừng quá vẫy tay rối rít. Tiếng bác hàng xóm cất lên:
- Ra mà phụ khiêng chồng mày vào này. Nó xin được cả xuồng đồ ăn, bánh tét, cơm nắm, nước đóng chai nên nó đem đi chia cho bà con lối xóm. Về đến gần nhà chú nó mệt quá nên bị choáng lịm đi.
Nước mắt chị giàn giụa, vừa ôm chặt cứng lấy anh cứ lẩm bẩm: lạy Chúa, xin cứu chúng con. Xin cứu chồng con.
- Anh ơi anh tỉnh lại đi, em và các con thương anh nhiều lắm!
Đêm về khuya bọn lợn được ăn bữa no đã chìm vào trong giấc ngủ không còn rống rít nữa. Chị loay hoay vắt khăn mặt chườm cho anh vì dầm lâu trong nước anh bị sốt.
Tuy mệt nhưng lòng anh vẫn vui vì đã có đồ ăn cho nhà mình và cả xóm. Lúc anh đã tỉnh dậy, chị ôm ghì anh thốt lên những lời gan ruột từ đáy lòng: Gia đình chúng con tạ ơn Chúa, mọi sự đã qua trong bình an.
Ngoài trời mưa đã ngớt dần, nếu không còn mưa nữa chỉ dăm ba bữa nước sẽ rút nhiều.
- Anh à! mấy bữa nữa nước rút không biết mình lấy gì mà sống đây. Trâu Bò chết hết, lúa và rau quả cũng tan tành hết rồi.
Anh vuốt nhẹ tóc vợ:
- Mình cứ sống tốt, Chúa không nỡ bỏ mình đâu. Hãy tin tưởng vào Ngài. Chúng mình sẽ làm lại từ đầu em nhé!
St.

Lạy Chúa, qua câu chuyện thật cảm động trên. Với lòng tin và phó thác nơi Chúa chạm vào lòng thương xót của Chúa mọi sự sẽ được bình an.
Như Tin Mừng hôm nay, bàn tay của đàn bà bị bệnh loạn huyết đã chạm vào gấu áo của Chúa với lòng tin đã được khỏi bệnh “Này con, hãy vững lòng. Ðức tin của con đã cứu thoát con”
Xin cho mỗi người chúng con trong cuộc sống muôn vàn khó khăn hôm nay, với dịch bệnh ngày một lan rộng hơn. Luôn biết nhờ Mẹ Maria qua lời kinh Mân Côi để chạm vào được trái tim đầy lòng thương xót của Chúa, cơn dịch sẽ mau qua. Lạy Chúa, chúng con luôn tín thác vào Chúa.



Phúc Âm: Mt 9, 18-26

“Con gái tôi vừa mới chết, nhưng xin Ngài đến, nó sẽ sống lại”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, Chúa Giêsu đang nói, thì có một vị kỳ mục kia đến lạy Người mà thưa rằng: “Lạy Ngài, con gái tôi vừa mới chết, nhưng xin Ngài đến đặt tay trên nó, thì nó sẽ sống lại”. Chúa Giêsu chỗi dậy, và cùng với các môn đệ, đi theo ông ấy. Và này có người đàn bà bị bệnh loạn huyết đã mười hai năm, tiến lại đàng sau Người và chạm đến gấu áo Người. Vì bà nghĩ thầm rằng: Nếu tôi được chạm đến áo Người thôi, thì tôi sẽ được khỏi. Chúa Giêsu ngoảnh lại, trông thấy bà ta, liền phán rằng: “Này con, hãy vững lòng. Ðức tin của con đã cứu thoát con”. Và người đàn bà được khỏi bệnh.

Khi Chúa Giêsu đến nhà vị kỳ mục, và thấy những người thổi kèn và đám đông đang xôn xao, thì bảo rằng: “Các ngươi hãy lui ra, con bé không có chết đâu, nó ngủ đó thôi”. Họ liền nhạo cười Người. Và khi đã xua đám đông ra ngoài, Người vào cầm tay đứa bé và nó liền chỗi dậy. Tin này đồn đi khắp cả miền ấy.

Thứ Năm, 1 tháng 7, 2021

HÃY ĐẾN NƠI CẦN MÌNH (Thứ Sáu tuần 13 TN)

 



Đại dịch Covid-19 bùng phát, nhiều nơi bị phong tỏa. Vợ mới sanh được hơn một tháng, nhưng tôi đành lòng phải xa vợ con lên đường ra tuyến đầu cùng với các anh em đồng nghiệp bác sĩ và điều dưỡng để chống dịch và điều trị người đã bị lây nhiễm trong khu cách ly.
Vì những nơi này đang rất cần mình, Em cứ yên tâm ở nhà lo cho con, ba mẹ sẽ phụ em - Tôi thỏ thẻ với vợ trước khi lên đường, dẫu biết rằng trong lòng cả hai không vui chút nào
Nhớ lại ngày lên đường tiến vào tâm dịch, tôi nhận được lệnh chuẩn bị ra xe xuất phát đi. Tôi chỉ kịp chào tạm biệt bố mẹ và vợ con, rồi bắt xe ra bệnh viện đi luôn mà trong lòng đầy rẫy lo toan đủ điều: Không biết ngày nào trở về với vợ con và gia đình, hoặc lỡ bị lây nhiễm rồi qua đời, vợ con mình sẽ sống ra sao?
Tôi là một bác sĩ công giáo, một bác sĩ chuyên khoa phổi. Nên tôi có thói quen bắt đầu vào làm việc đều dâng lời cảm tạ Chúa và xin Ngài soi sáng hầu cảm nghiệm được tình yêu của Thiên Chúa dành cho mình. Mặt khác, từ những gì đã cảm nghiệm, Chúa cũng muốn mình sẵn sàng cảm thông cho những người yếu đuối và đang bị lây nhiễm trong lúc này.
Tôi xung phong vào khu bệnh nặng nhất, nơi mà ranh giới sống chết thật mỏng manh. Lo cứu bệnh nhân đến nỗi quên cả ăn, chỉ chợp mắt khi cần thiết. Sau hơn một tháng vật lộn với cái nghề Bs mà Chúa đã cho mình. Tạ ơn Chúa mọi việc tốt đẹp và bình an trong sự quan phòng của Ngài.
Trên đường trở về với gia đình hơn 100Km, ngồi trên xe âm thầm đọc kinh dâng lời tạ ơn và râm ran câu hát "Hồng ân Chúa bao la, muôn đời con sẽ ngợi ca ơn Người"
Nguồn: Tâm sự từ một Bs
Lạy Chúa, qua lời tâm sự trên phần nào đã diễn tả Lời Chúa trong Tin Mừng hôm nay "Hãy theo Ta" mà Chúa đã gọi Mattheu. Tức thì ông bỏ hết mọi việc mà theo Chúa.
Vị Bs đã bỏ việc chăm sóc vợ con sau khi sinh mà không ngần ngại vào chỗ nguy hiểm nhất để cứu người.
Lạy Chúa Giêsu, chúng con đã được Chúa yêu thương quá nhiều, dù chúng con bất xứng. Xin Chúa cho chúng con cảm nghiệm được tình yêu của Chúa dành cho chúng con, để rồi chúng con ra đi loan báo về tình yêu đó cho anh chị em mình. Amen.

Phúc Âm: Mt 9, 9-13

“Người lành mạnh không cần đến thầy thuốc: Ta muốn lòng nhân từ, chớ không phải là hy lễ”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, Chúa Giêsu đi ngang qua, thấy một người ngồi ở bàn thu thuế, tên là Matthêu. Người phán bảo ông: “Hãy theo Ta”. Ông ấy đứng dậy đi theo Người. Và xảy ra là khi Người ngồi dùng bữa trong nhà, thì có nhiều người thu thuế và tội lỗi đến ngồi đồng bàn cùng Chúa Giêsu và các môn đệ của Người. Những người biệt phái thấy vậy, liền nói với các môn đệ Người rằng: “Tại sao Thầy các ông lại ăn uống với những người thu thuế và tội lỗi như thế?” Nghe vậy, Chúa Giêsu bảo rằng: “Người lành mạnh không cần đến thầy thuốc, nhưng là người đau yếu! Các ông hãy đi học xem lời này có ý nghĩa gì: “Ta muốn lòng nhân từ, chứ không phải là hy lễ”. Vì Ta không đến để kêu gọi người công chính, nhưng kêu gọi người tội lỗi”.

HÃY SỐNG VỚI GIÂY PHÚT HIỆN TẠI

 



Giữa lúc đại dịch Covid – 19 lên đến đỉnh điểm vào tháng 4, tôi được gia đình một bệnh nhân xin đến xức dầu và chúc lành cho người thân. Tôi rất lo lắng vì không biết phải làm cách nào để xức dầu cho bệnh nhân trong lúc nguy kịch và nguy hiểm này.
Khi đến bệnh viện tôi phải tuân thủ các quy tắc rất nghiêm ngặt, chi tiết và cẩn trọng để không bị nhiễm lây vi rút cũng như truyền vi rút cho người khác. Sau đó, tôi được hướng dẫn cách thức nơi chỗ tiếp xúc bệnh nhân qua phòng cách ly với màn hình. Tiếp đến, tôi phải khử trùng, mặc đồ bảo hộ, theo sự hướng dẫn của một y tá cách cẩn thận.
Tôi gửi dầu thánh cho một y tá khác để vào phòng bệnh nhân, còn tôi vào phòng đã chỉ định sẵn, đọc công thức xức dầu, trong khi người y tá lấy bông gòn thấm dầu để xức nơi trán, hai lòng bàn tay của bệnh nhân. Sau cùng tôi chúc lành qua màn hình rồi ra về.
Trên đường về, tôi nghiệm cảm ra thế nào là sự phó thác trong lúc này. Chính lúc mạng sống con người thật mong manh, chính khi con người bất lực trước dịch bệnh và cái chết thì chỉ còn sự phó thác và phó trao cho Chúa mà thôi !. Bỗng lời Đức Giê-su cầu nguyện : “Lạy Cha, con xin phó thác hồn con trong tay Cha” (Lc, 23,46; Tv 31,6) trở nên thật sống động trong lúc này.
Cảm thụ cuộc sống
Khi được khuyến cáo phải “stay home”; trong lúc toàn xã hội bị “lockdown”, ở trong căn phòng của mình với những sinh hoạt quá quen thuộc đến nhàm chám, có lúc tôi tự hỏi : tôi đang sống hay chỉ tồn tại ? Cuộc sống của tôi có ý nghĩa gì ? Bị giới hạn trong sinh hoạt, bị ngưng việc mục vụ cách công khai, bị ngăn cách trong giao tiếp, cuộc sống của tôi sẽ ra sao trong tương lai ?... Thế nhưng, khi lắng đọng, trầm mình, tôi đã khám phá ra cuộc sống là những phút giây để cảm thụ chứ không phải là những cuộc đua : đua chạy với thời gian, đua tranh với con người và đua đòi với thời cuộc.
Thế nên, cho dù bị cô lập trong khuôn viên nhà xứ nhưng tôi không cảm thấy cô đơn vì luôn có “Chúa ở cùng” như lời chào trong phụng vụ thánh lễ mà tôi vẫn chào đọc giáo dân. Bên cạnh đó là cảm xúc vẫn có những người bạn thân và giáo dân luôn dõi biết và nhiều người ở khắp nơi cùng tiếp sức qua những chia sẻ bằng điện thoại hay các phần mền khác nơi mạng xã hội.
Bên cạnh đó tôi cũng học biết trân quý hơn những giá trị của cuộc sống đang có và cám ơn vì những gì đã trải qua trước đó cũng như những gì mà tôi đang phải đối diện.
Sống cho hiện tại
Trong lúc đại dịch này, thỉnh thoảng tôi vẫn nghe nhiều người đau khổ tiếc nuối về quá khứ với trạng từ “giá mà”. Giá mà con biết trước thì sẽ cố làm thêm để có nhiều tiền; giá mà con biết thế đã tranh thủ kiếm thêm lợi nhuận… hay có người than vãn về tương lai với cảm thán từ “Trời ơi !”. Trời ơi ! không biết khi nào dịch bệnh hết đây ?, Trời ơi ! sao giờ khổ thế ?... có lúc tôi cũng rơi và trạng thái tâm lý tiếc nuối về quá khứ hay buồn lo về tương lai. Thế nhưng, trong một lần đang ngồi khi suy nghĩ về quá khứ, bỗng tôi nhìn lên bức trướng treo trong phòng làm việc ghi bằng chữ Kanji mà tôi đã viết khi học về nghệ thuật viết chữ Kanji đó là : “今、ここ” – nghĩa là “Hic et Nun – Now and Here”, sống cho trọn vẹn giây phút hiện tại, sống cho hôm nay và lúc này. Hơn nữa hướng đến ngày mai vì ngày mai cứ để ngày mai lo.
Nguồn: Trích trong tác phẩm "Đừng lo lắng về ngày mai" của Linh mục Dominico Nguyễn Quốc Thuần - Gp Osaka, Nhật Bản.
Lạy Chúa Giêsu, Trong thời gian dịch bệnh Covid-19 đang ngày một lây lan. Đối với những người đang bị nhiễm thì khao khát được ơn chữa lành về thể xác, những người khác còn lại thì đang bị chao đảo cuộc sống về mọi mặt, dần dẫn đến mang vết thương lòng: trầm cảm, cáu gắt, tinh thần hoảng loạn...
Xin Chúa cho mỗi người chúng con biết lợi dụng thời gian giãn cách này, thay vì chán nản lo toan thì luôn biết chạy đến với Chúa trong thánh lễ trực tuyến, qua việc lẫn chuỗi Mân Côi
- Để khỏa lấp đầy ơn Chúa trong tâm hồn, vững lòng tin trong tình yêu được Chúa tha thứ mà Chúa dạy chúng con trong bài Tin Mừng hôm nay “Hỡi con, con hãy vững tin, tội con được tha rồi” Mt 9, 1-8
- Để sống cho trọn vẹn giây phút hiện tại, sống cho hôm nay và lúc này. Hơn nữa hướng đến ngày mai vì ngày mai cứ để ngày mai lo. Như Linh mục Dominico đã chia sẻ trong tác phẩm trên.



Phúc Âm: Mt 9, 1-8

“Họ tôn vinh Thiên Chúa đã ban cho loài người quyền năng như thế”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, Chúa Giêsu xuống thuyền, vượt biển mà về thành của Người. Bấy giờ người ta đem đến cho Người một kẻ bất toại nằm trên giường. Thấy họ có lòng tin, Chúa Giêsu nói với người bất toại rằng: “Hỡi con, con hãy vững tin, tội con được tha rồi”. Bấy giờ mấy luật sĩ nghĩ thầm rằng: “Ông này nói phạm thượng”. Chúa Giêsu biết ý nghĩ của họ liền nói: “Tại sao các ngươi suy tưởng những sự xấu trong lòng? Bảo rằng “Tội con được tha rồi”, hay nói “Hãy chỗi dậy mà đi”, đàng nào dễ hơn? Nhưng (nói thế là) để các ngươi biết rằng trên đời này Con Người có quyền tha tội”. Bấy giờ Người nói với người bất toại: “Con hãy chỗi dậy, vác giường mà về nhà con”. Người ấy chỗi dậy và đi về nhà. Thấy vậy dân chúng sợ hãi và tôn vinh Thiên Chúa đã ban cho loài người quyền năng như thế.

Thứ Ba, 29 tháng 6, 2021

LỜI CÁM ƠN (Thứ Tư tuần 13 Thường Niên)

 



Nó chưa thể quá 6 tuổi. Mặt mũi bẩn, đi chân đất, áo rách, tóc rối bù. Nó chẳng khác gì mấy so với hàng trăm trẻ em mồ côi lang thang trên đường phố khắp nơi.
Tôi đang đi tới quán cà phê, suy nghĩ lung tung về những công việc ở cơ quan mình vừa làm xong, thì bỗng thấy có ai đó đập nhẹ vào tay. Tôi nhìn lại, không có ai cả. Tôi đi tiếp. Lại thấy có ai đập nhẹ vào tay. Lần nầy tôi quay hẳn người lại, và nhìn xuống. Thằng bé đứng ở đó, mắt nó nhìn tôi đang như muốn van xin điều gì đó, cũng có thể đó là do tôi có cảm giác từ hai gò má nhem nhuốc và mái tóc đen rối của nó.
- Bánh mì, ông ơi?. Thằng bé ngỏ lời
Ở một thành phố lớn, chúng ta có nhiều cơ hội để mua một thanh kẹo hay một cái bánh mì cho những đứa bé vô gia cư và mồ côi này. Tôi bảo nó đi theo tôi và chúng tôi cùng vào một tiệm giải khát: Cà phê cho tôi và cái gì đó ăn được cho cậu bạn nhỏ này ? - Tôi gọi.
Thằng bé chạy đến quầy hàng và lựa chọn. Bình thường, bọn nhỏ nầy sẽ cầm đồ ăn và bỏ đi luôn, quay trở lại đường phố nơi chúng đang phải lang thang, mà không nói lời nào. Nhưng thằng bé nầy lại làm tôi ngạc nhiên.
Quầy giải khát khá dài, người ta đặt cốc cà phê ở một đầu và một cái bánh mì ở đầu kia. Thường người ta cũng biết là bọn trẻ đường phố xin được khách hàng mua cho cái bánh rồi sẽ bỏ đi ngay, mà người ta cũng không muốn cho chúng ở lại vì trông chúng rách rưới và bẩn thỉu.
Tôi bắt đầu uống cà phê của mình và khi tôi uống xong, trả tiền, tôi nhìn ra cửa mới phát hiện ra nó đứng ở ngoài (vì nó không được ở lâu trong cửa hàng), kiễng chân lên, tay cầm bánh mì, mắt dí vào cửa kính, quan sát.
"Nó làm cái quái gì thế ?!" - Tôi nghĩ.
Tôi đi ra, nó nhìn thấy tôi và chạy vụt theo. Thằng bé đứng trước mắt tôi, chỉ cao đến thắt lưng. Đứa bé mồ côi mỉm cười (một nụ cười có thể làm trái tim bạn phải ngừng vài giây), và nói: "Cảm ơn chú?! " Rồi, có vẻ lo lắng, nó gãi bàn chân và kiễng chân lên, nói to hơn: "Cảm ơn chú nhiều lắm ạ!" Lúc đó, nếu tôi có thể thì tôi đã mua cả tiệm ăn cho nó.
Sau lần ấy, cứ mỗi lần ngồi uống caphe, tôi vẫn còn cảm thấy xúc động và nghĩ về thằng bé. Và tôi tự hỏi: nếu tôi bị xúc động đến thế chỉ bởi một cậu bé đường phố nói lời cảm ơn tôi vì một mẩu bánh mì, thế thì mọi người sẽ xúc động đến đâu khi chúng ta nói những lời cảm ơn - thực sự cảm ơn - vì những gì họ làm cho chúng ta.
St
Bài Tin Mừng hôm nay thuật lại việc Đức Giêsu xua đuổi ma quỷ ra khỏi hai chàng thanh niên ở Giêrasa. Sau đó, ma quỷ đã xin Đức Giêsu cho nhập vào đàn heo và lao xuống biển. Thấy thế, những người chăn heo chạy chốn và báo tin cho những người trong thành về sự kiện vừa mới diễn ra trước mắt họ, vì thế, dân trong thành đã ra đón Ðức Giêsu, tưởng chừng họ đón để ngỏ lời cám ơn Chúa, nhưng khi gặp Ngài, họ đã xin Ngài rời khỏi vùng đất của họ.
Lạy Chúa Giêsu, Trong xã hội hôm nay những cám dỗ về tiền tài, danh vọng và xác thịt do ma quỷ gây nên đã làm cho chúng con dần xa lánh Chúa, chẳng khác gì như dân trong thành đã xin Chúa rời khỏi vùng đất của họ.
Xin Cho mỗi người chúng con, chỉ cần bắt chước em bé mồ côi trong câu chuyện trên: luôn biết cảm tạ ơn Chúa. Đón nhận Chúa mỗi ngày trong cuộc sống, Xin Chúa cũng giúp chúng con vượt qua được những cơn cám dỗ của ma quỷ, thế gian và xác thịt.



Phúc Âm: Mt 8,28-34

“Ông đến lúc này để hành hạ các quỷ”.

Bài trích Phúc Âm theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, Chúa Giêsu lên thuyền sang bờ bên kia, đến miền Giêrasa, thì gặp hai người bị quỷ ám từ các mồ mả đi ra, chúng hung dữ đến nỗi không ai dám qua đường ấy.

Và chúng kêu lên rằng: “Lạy Ông Giêsu, Con Thiên Chúa, chúng tôi có can chi đến ông? Ông đến đây để hành hạ chúng tôi trước hạn định sao?”

Cách đó không xa có một đàn heo lớn đang ăn.

Các quỷ nài xin Người rằng: “Nếu ông đuổi chúng tôi ra khỏi đây, thì xin cho chúng tôi nhập vào đàn heo”.

Người bảo chúng rằng: “Cứ đi”.

Chúng liền ra khỏi đi nhập vào đàn heo.

Tức thì cả đàn heo, từ bờ dốc thẳng, nhào xuống biển và chết chìm dưới nước.

Các người chăn heo chạy trốn về thành, báo tin ấy và nói về các người bị quỷ ám. Thế là cả thành kéo ra đón Chúa Giêsu. Khi gặp Người, Họ xin Người rời khỏi vùng của họ.


Chủ Nhật, 27 tháng 6, 2021

TỪ BỎ TẤT CẢ (Thứ Hai tuần 13 Thường niên)

 



Thierry Félix, một thần đồng âm nhạc, mới 16 tuổi đã say mê Piano và ca hát. Sau khi tốt nghiệp, anh biểu diễn nhiều tác phẩm tôn giáo lớn ở nhạc viện Quốc gia Pháp và rất nổi tiếng, anh nhận được giải nhất trong cuộc thi hát quốc tế của nữ hoàng Élisabeth Bỉ.
Nhưng Thierry Félix lại sinh ra trong một gia đình không có truyền thống âm nhạc, không được lớn lên trong một gia đình Công giáo. Bố là một người vô thần và mẹ là Kitô hữu nhưng sống rất khô khan. Félix chưa được lãnh nhận bí tích Thánh tẩy và chưa bao giờ tham dự thánh lễ mặc dù đối với anh nhà thờ có sức thu hút.
Theo thời gian, Félix bắt đầu đến các nhà thờ thường xuyên hơn, đọc kinh Mân côi ... nhưng không tham dự Thánh lễ. Và một ngày kia, ở tuổi 37, khi Félix cùng với một người bạn chuẩn bị cho một chuyến dã ngoại, nhưng đến phút cuối người bạn nói anh cần phải đi tham dự Thánh lễ Chúa nhật trước đã. Một phản ứng bất ngờ và tự nhiên Félix nói anh cũng đi tham dự Thánh lễ. Và thế là lần đầu tiên trong đời Félix đã tham dự Thánh lễ. Félix thú nhận kể từ ngày đó anh đã được biến đổi và thường xuyên tham dự Thánh lễ”.
Tại Paris, Félix tham gia sinh hoạt tại nhà thờ Thánh Clotilde và được biết rằng phải mất ba năm trước khi được rước lễ. Tinh thần nổi loạn của anh nổi dậy, anh nói: “Dường như tôi không thể hoàn thành khóa học giáo lý 3 năm đó, bởi vì nó ảnh hưởng đến rất nhiều sự nghiệp âm nhạc của tôi. Nhưng tôi quyết định đi tiếp, vì xác tín rằng chỉ có đức tin mới quan trọng. Tôi tiếp tục đi đến Thánh lễ và để lương tâm tiếp tục được chấn vấn”.
Sau một thời gian dài phân định, và trong lễ vọng Phục sinh năm đó. Tôi được lãnh bí tích rửa tội cách đặc biệt với sự chuẩn nhận của Giám mục sau khi hiểu trường hợp đặc biệt của tôi”.
Chính vào lúc được lãnh nhận bí tích rửa tội chàng trai này cảm thấy sự nghiệp không còn quan trọng đối với mình nữa. Félix chia sẻ: “Sự nghiệp ca hát của tôi không còn đáp ứng mong đợi của tôi. Tôi không còn thấy lý tưởng của tôi trong âm nhạc”. Félix nói tiếp: “Tôi muốn rũ bỏ, không còn tìm cách duy trì sự nghiệp âm nhạc và tôi không bao giờ hối tiếc về điều này”. Tôi bắt đầu làm những việc khác không liên quan đến âm nhạc và bắt đầu phục vụ giáo xứ. Tôi trở thành người năng động trong việc phụ cha xứ dạy giáo lý, trong Thánh lễ, tôi chơi đàn organ ... Và ơn gọi cứ thôi thúc trong tôi.
Félix nói với cha xứ rằng ước muốn trở thành phó tế. Và bốn năm sau đó, Félix được phong chức phó tế vĩnh viễn. Tiếp đến, sau ba mươi ngày phân định tĩnh tâm, phó tế Félix bày tỏ mong muốn trở thành linh mục. Kết thúc ba năm đào tạo, thầy Félix được thụ phong linh mục tại Vannes vào ngày 23 tháng 6 năm 2019.
Thierry Félix thú nhận, hôm nay tôi dâng Thánh lễ, điều này thật là đẹp. Tôi cảm nhận được hiện diện của Chúa trên bàn thờ. Một điều rất vĩ đại!”.
Hiện nay, cha Félix vẫn còn yêu âm nhạc, nhưng với một tinh thần khác như cha nói: “Chắc chắn tôi vẫn còn gắn bó với âm nhạc và tôi yêu vẻ đẹp nhiệm mầu của Thánh lễ. Tôi hạnh phúc vì âm nhạc không còn là điều quan trọng nhất mà là Thánh lễ.
Nguồn: Vatican News
Lạy Chúa, thật là một điều kỳ diệu Chúa đã làm. Một thần đồng âm nhạc với tương lai rạng rỡ, có thể trở thành triệu phú giàu có với tài năng dễ kiếm tiền của mình. Nhưng chàng trai đã từ bỏ tất cả mà đi theo Chúa để rồi trở thành chứng nhân đức tin trong sứ vụ Linh mục của Chúa.
Lạy Chúa Giêsu, câu chuyện trên đã diễn tả được Tin Mừng (Mt 8, 18-22) của thánh Mattheu trình thuật hôm nay:
“Lạy Thầy, bất cứ Thầy đi đâu, con cũng xin theo Thầy”...
“Con hãy theo Ta”...
Lạy Chúa Giêsu, chúng con hiện đang sống trong thời đại văn minh, kinh tế thị trường, có nhiều điều để chọn lựa. Tốt có, xấu có. Cao cả có, tầm thường cũng có. Tuy nhiên, nhiều người đã không chọn cho mình điều tốt, nhưng lại chọn những điều xấu, bởi vì những cái đó hấp dẫn và dễ thi hành hơn. Hoặc có nhiều người tin và đi theo Chúa, nhưng khi gian nan thử thách đến, họ đã viện nhiều lý do để bỏ cuộc. Xin Chúa cho mỗi chúng con biết chọn lựa Chúa là tâm điểm trong đời sống, và thi hành Lời Chúa trao cách tốt đẹp. Amen.

Phúc Âm: Mt 8, 18-22

“Con hãy theo Ta”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, Chúa Giêsu thấy đám đông dân chúng vây quanh Người, thì Người ra lệnh sang qua bờ bên kia. Một luật sĩ đến thưa Người rằng: “Lạy Thầy, bất cứ Thầy đi đâu, con cũng xin theo Thầy”. Chúa Giêsu trả lời: “Con chồn có hang, chim trời có tổ, Con Người không có chỗ gối đầu”. Một môn đệ khác thưa Người rằng: “Thưa Thầy, xin cho phép con về chôn cất cha con trước đã”. Chúa Giêsu trả lời: “Con hãy theo Ta, và hãy để kẻ chết chôn kẻ chết”.


Thứ Sáu, 25 tháng 6, 2021

HÃY VỮNG LÒNG TIN

 



Năm 1958, ba tôi làm việc tại bệnh viện Trung Ương thành phố Huế. Mỗi tháng ông vẫn cùng các bác sĩ đi thanh tra các bệnh viện nhỏ ở các vùng lân cận. Hôm ấy, ông sửa soạn đi thăm bệnh viện Quảng Trị, cách thành phố Huế khoảng 65 cây số về phía Tây Bắc.
Bước xuống mấy bậc thềm ông gặp ngay cha Luận đang bước vào. Cha Cao Văn Luận cùng quê quán với cha tôi, Ngài rất gần gũi và thương yêu gia đình tôi. Một trong những mong mỏi của Ngài là được thấy gia đình tôi theo Ðạo.
Cha Luận gặp ba tôi, Ngài bắt tay rất vui vẻ, Ngài đưa cho ba tôi một tấm ảnh và bảo: “Tôi mới đi kiệu ngoài Lavang về. Tôi kính cho ông một tấm ảnh của Mẹ Lavang. Ðức Mẹ đã làm nhiều phép lạ và rất linh thiêng. Ông hãy giữ lấy mà cầu nguyện.”
Ba tôi cười cười, nói cám ơn cha, rồi thuận tay ông nhét tấm ảnh vào túi trong của chiếc áo da. “Con phải đi ngay cha à, mọi người đang đợi con ở ngoài kia.” Vừa nói ba tôi vừa chào từ giã cha rồi ra xe.
Tuy là người ngoại đạo, nhưng khi lên xe ông lấy tấm ảnh Mẹ La Vang ra ngắm và thầm cầu xin được sự bình an một cách đơn giản
Buổi chiều trong khi người nhà chuẩn bị bữa cơm, chúng tôi đang ngồi nghe mẹ kể chuyện, thì chúng tôi nhận được hung tin. Chiếc xe chở ba tôi và bốn người nữa đã bị lật tại cầu Giồng Quảng Trị và chìm xuống sông. Tất cả đều tử nạn. Bệnh viện báo tin và yêu cầu gia đình ra ngay hiện trường để nhận xác đồng thời để tẩm liệm tại chỗ cho thân nhân… Trước biến cố bất ngờ đó, mẹ tôi như người bị sét đánh. Bà run rẩy rững sờ ôm lấy tôi. Làm sao tôi có thể diễn tả hết nỗi đau đớn trong lòng mẹ lúc ấy… chỉ biết là đã nhìn thấy mẹ đầm đìa nước mắt và cả chúng tôi nữa…
Ngoài kia dòng lệ của đất trời vẫn hững hờ rơi… Mẹ tôi và chị em tôi theo chiếc xe của bệnh viện ra Quảng Trị nhận xác cha. Ðến nơi, tại một trạm gác nhỏ nằm cuối chân cầu, xác của ba vị bác sĩ và nhân viên bệnh viện đã được vớt lên. Còn thi hài của ba tôi thì chưa tìm thấy. Người ta chưa vớt được ba tôi nhưng mọi người xác định là ông cũng cùng một số phận với những người đã tử nạn; nhất là ông đã chìm sâu dưới lòng nước quá lâu. Mẹ tôi mặt mày bạc nhược tái xanh, mắt đỏ hoe vì khóc, đứng ở một góc phòng chờ đợi…
Thân nhân của các nạn nhân đều đã tới, tiếng kêu gào khóc kể nghe rất não lòng. Tôi vừa buồn vừa sợ, mơ hồ cảm thấy một khúc quành nào đó thật ngặt nghèo đang chờ đợi gia đình tôi.
Em tôi vì còn nhỏ, có lẽ chưa hiểu lắm, nép trong lòng mẹ ngơ ngác nhìn quanh: “Ba đâu, ba đâu mẹ!” Mẹ tôi chưa kịp dỗ dành em thì bỗng có tiếng người la lớn: “Ðây rồi, vớt được xác sau cùng rồi!”
Là ba đó, mẹ tôi chạy nhào tới. Phải rồi, người ta đang khiêng ba tôi vào, đặt ba tôi nằm trên chiếc băng ca. Lại có tiếng người la lên: “Trời ơi! Ông ta hình như chưa chết. Còn thở. Hơi thở yếu lắm. Làm hô hấp nhân tạo ngay đi!”
Và ba tôi quả còn sống thật! Mẹ tôi quỳ xuống lạy trời lạy đất. Cám ơn Trời Phật đã cứu sống ba tôi. Nước mắt một lần nữa tuôn dầm dề trên má mẹ, nhưng lần này là những giòng nước mắt hạnh phúc không ngờ…
Chúng tôi quỳ chung quanh chiếc băng ca nơi ba tôi đang nằm. Ba tôi tỉnh lại hẳn. Ông nói bằng một giọng nói thật yếu ớt, câu nói đầu tiên mà tôi không bao giờ quên được: “HÃY XIN CHA RỬA TỘI, RỬA TỘI CHO CẢ NHÀ, ÐỨC MẸ LAVANG ĐÃ CỨU BA.”
Nói xong ông đưa tay vào trong túi áo da lục lọi kiếm tìm, và sau đó ông rút ra tấm ảnh Ðức Mẹ Lavang. Tấm tượng ảnh mà cha Luận đã cho ông trước chuyến đi định mệnh. Tấm ảnh đã ướt sũng và đậm màu vì thấm nước, nhưng hình Ðức Mẹ với chiếc áo choàng xanh vẫn còn in rõ nét.
Ba tôi nói tiếp: “Ðây chính Bà này đã cứu ba, Bà đã lôi ba, lúc ấy đang mắc kẹt trong xe, ra khỏi cửa xe. Bà đẩy ba nổi lên mặt nước và nói Ta là Ðức Mẹ Lavang, Ta đến cứu con.”
Sau biến cố đó, gia đình tôi gồm ba mẹ và 7 anh chị em đã rửa tội trong sự tự nguyện rất hoan hỷ của mẹ tôi. Ba vị linh mục thân thiết của gia đình tôi, cha Cao Văn Luận, cha Ngô Văn Trọng lúc bấy giờ là cha Chánh Xứ họ đạo Phanxicô, hay còn gọi là Nhà Thờ nhà nước, nơi mà gia đình tôi cư ngụ, và cha Vũ Minh Nghiễm, Dòng Chúa Cứu Thế, người đã dày công dạy giáo lý cho chúng tôi. Cả ba vị linh mục này đã dâng thánh lễ và ban phép rửa tội cho chúng tôi.
Theo lời xin của ba tôi, để cảm tạ ơn thánh của Ðức Mẹ, lễ rửa tội được tổ chức tại Thánh Ðường Ðức Mẹ Lavang Quảng Trị. Mẹ tôi vô cùng vui mừng hân hoan, và tin tưởng lần chuỗi mân côi cảm tạ ơn Ðức Mẹ mỗi ngày. Cho đến ngày nhắm mắt bà là một tín đồ sốt sắng, sùng kính Ðức Mẹ tuyệt đối.
Ba tôi năm nay đã gần 90. Ông vẫn còn kính tấm tượng ảnh năm xưa đã cứu ông trên bàn thờ. Tấm ảnh Ðức Mẹ ngày nay đã mờ nhạt theo thời gian, nhưng mỗi ngày ông đều đọc kinh lần hạt cảm tạ Ðức Mẹ.
Lê Tín Hương
“Ông cứ về, ông được như ông đã tin”. Đó là Lời Chúa nói với viên sĩ quan trong bài Tin Mừng hôm nay. (Mt 8, 5-17)
Lạy Chúa Giêsu, Trong Thế giới ngày nay đang dần suy thái về mọi mặt, con người đang dần xa lánh nhau và đang phải đối diện với đại dịch hoành hành khắp nơi, mỗi ngày đều có ca nhiễm và tử vong.
Xin Chúa cho chúng con luôn vững lòng tin nơi Chúa và Mẹ Maria như viên sĩ quan trong bài Tin Mừng hôm nay, như người ngoại đạo trong câu chuyện trên. Để chúng con được chữa lành về thể xác cũng như tâm hồn, luôn được sự bình an trong tình yêu của Chúa và Mẹ


Phúc Âm: Mt 8, 5-17

“Những người từ phương đông và phương tây sẽ đến trong nước trời”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, Chúa Giêsu vào thành Capharnaum, thì có một đại đội trưởng đến thưa Chúa rằng: “Lạy Thầy, thằng nhỏ nhà tôi đau nằm ở nhà, nó bị tê liệt đau đớn lắm!” Chúa Giêsu phán bảo ông rằng: “Tôi sẽ đến chữa nó”. Nhưng viên đại đội trưởng thưa Người rằng: “Lạy Thầy, tôi không đáng được Thầy vào dưới mái nhà tôi, nhưng xin Thầy chỉ phán một lời, thì thằng nhỏ của tôi sẽ lành mạnh. Vì chưng, cũng như tôi chỉ là người ở dưới quyền, nhưng tôi cũng có những người lính thuộc hạ, tôi bảo người này đi thì anh đi, tôi bảo người kia đến thì anh đến, tôi bảo gia nhân làm cái này thì nó làm!” Nghe vậy, Chúa Giêsu ngạc nhiên và nói với những kẻ theo Người rằng: “Quả thật, Ta bảo các ngươi, Ta không thấy một lòng tin mạnh mẽ như vậy trong Israel. Ta cũng nói cho các ngươi biết rằng: nhiều người từ phương đông và phương tây sẽ đến dự tiệc cùng Abraham, Isaac và Giacóp trong nước trời. Còn con cái trong nước sẽ bị vứt vào nơi tối tăm bên ngoài, ở đó sẽ phải khóc lóc nghiến răng”. Ðoạn Chúa nói với viên sĩ quan rằng: “Ông cứ về, ông được như ông đã tin”. Và ngay giờ ấy, gia nhân ông đã được lành mạnh.

Khi Chúa Giêsu vào nhà ông Phêrô, thấy bà mẹ vợ ông đang sốt rét liệt giường. Chúa chạm đến tay bà và cơn sốt biến đi. Bà chỗi dậy tiếp đãi các ngài.

Ðến chiều, họ đưa đến cho Chúa nhiều người bị quỷ ám: Chúa dùng lời đuổi quỷ, và chữa lành tất cả các bệnh nhân, để ứng nghiệm lời tiên tri Isaia nói rằng: “Người đã gánh lấy các bệnh tật của chúng ta, và đã mang lấy những nỗi đau thương của chúng ta”.